|

Trong
đời sống dân gian Nam bộ xưa kia, người ta thường hay nói đến
một danh xưng "Công tử Bạc Liêu",
danh xưng đó đă ra đời cùng nhiều giai thoại được mọi người truyền tụng
đến ngày nay. Công tử Bạc liêu là một nhân vật có thật, là
con một địa chủ giàu khét tiếng tại đất Bạc liêu
và cùng những
giai thoại về Công tử Bạc liêu:
|
Và sau đó là những cuộc ăn chơi nổ
trời diễn ra. Trần Trinh Huy lặn ngụp trong
những bàn tiệc với rượu sâm banh và sau
đó th́ nhảy đầm hoặc rủ nhau đi
Đà lạt, đi Cấp… Buồn nữa th́ Ba Huy đánh
bài, cái máu mê cờ bạc của Ba Huy cũng khá
đậm đặc, dám đánh một cây bài 30.000
đồng, trong khi lúa chỉ 1,7 đồng/giạ, lương
của Thống đốc Nam kỳ chưa tới 3.000
đồng/tháng.
|
|
|
Công
tử Bạc Liêu "vinh quy bái tổ":
Sau ba năm "sôi kinh nấu sử" tại Pháp.
Trần gia tổ chức tiệc mừng, người
Bạc Liêu đồn rằng c̣n lớn hơn buổi
tiệc tân gia nhà lớn để mừng Ba Huy ăn
học thành tài. Mục đích của buổi tiệc
là phô trương sự giàu có lẫn quyền uy. Và
tất cả đă được khoe mẽ một cách
triệt để, duy chỉ có một điều
Trần gia không dám khoe là sau đó họ gạn
hỏi mới biết được Ba Huy sau ba năm dùi
mài học tập ở Pháp quốc đă không mang
về cho gia tộc Trần Trinh một học hàm,
học vị nào cả. Công tử Bạc Liêu về nước,
hành trang của ông ta là kinh nghiệm nhảy đầm,
lái xe và một bầu tâm sự ngày đêm thương
nhớ cô vợ đầm và đứa con c̣n gửi
nơi kinh thành ánh sáng Paris. Và phải chăng chính cái
văn hóa ăn chơi của một nước tiên
tiến đă pha trộn ḍng máu mê ăn chơi
của Ba Huy để rồi nâng tầm vóc ăn chơi
của ông ta lên đến đỉnh điểm.
Công
tử Bạc Liêu "trấn nhậm" điền
Bàu Sàng: Vào thập niên 30,
các sở điền mà Trần Trinh Huy thường hay
lui tới là Bàu Sàng, Vĩnh Hưng. Tại Bàu Sàng,
đời nông dân là những kiếp đời nghèo hèn
cơ cực trải ra trên cánh đồng ngập úng
lưu niên. Giữa cái không gian quê mùa hiu hắt, xă
hội lạc hậu…, Trần Trinh Huy xuất hiện
một cách "rực sáng" và xa lạ:
Quần tây, áo sơ mi, đội nón nỉ, đi giày
da, lưng giắt đồng hồ quả quít Ăng lê…
Ba Huy mở lễ hội, ăn chơi kéo dài, tổ
chức nhiều tṛ chơi
ta có Tây có, như thí vơ đài, các tṛ chơi dân gian,
đặc biệt là "đấu xảo sắc
đẹp" và có treo giải thưởng hẳn
hoi. Ba Huy lăn xả vào các cuộc chơi chứng
tỏ rằng máu ham vui của Công tử Bạc Liêu
rất đậm đặc. Chỉ có điều sau
những buổi Lễ, những tṛ chơi nửa Tây nửa
ta th́ tá điền nghèo lại thêm nghèo và người
ngợm thêm đổ đốn. Nói cho công bằng, do
tính ham vui, phóng khoáng nên Ba Huy rất rộng răi. Tá
điền không thấy ông đ̣i nợ ai bao giờ,
ai nghèo quá, năn nỉ ông c̣n bớt lúa ruộng. Cho
nên tá điền Bàu Sàng ít ai oán ghét Ba Huy.

Nhà
Công Tử Bạc liêu
ngày nay
Công
tử Bạc Liêu học vơ… Xiêm:
Công tử Bạc Liêu rất mê nghề vơ. Vào nữa
đầu thế kỷ 20, học vơ là một cái
mốt với nhận thức: Học vơ để nâng
cao cái khí phách thượng vơ của kẻ anh hào. Công
tử Bạc Liêu không học vơ Tây hay vơ Ta mà họ vơ
Xiêm (Thái Lan). Ông ta đă cất công qua Xiêm mướn
một ông thầy thượng hạng về dạy
cho ḿnh và Tám Ḅ (em út của ông ta).
Công
tử Bạc Liêu thăm ruộng bằng máy bay:
Sự kiện thật sự làm trấn động Nam
kỳ Lục tỉnh bấy giờ là lúc Trần Trinh
Huy đi thăm ruộng bằng máy bay khi mà cả nước
Việt nam lúc đó chỉ có hai người mua máy bay
đó là Ba Huy và vua Bảo Đại.
Công
tử Bạc Liêu ăn chơi ở Sài G̣n:
Mỗi lần từ Bạc Liêu đi là ông ta ngồi
trên một chiếc xe cáu cạnh, có tài xế lái.
Lưng túi bao giờ cũng đầy ắp giấy
bạc bộ lư, bạc con công… Thói quen của Công
tử Bạc Liêu khi đi Sài G̣n là ít khi ở ngôi
biệt thự của Trần gia mà vào một trong
những khách sạn nổi tiếng hạng sang ở Sài
G̣n.
|
Hắc Công
tử và Bạch Công tử với giai thoại đốt
tiền: Cả Hắc Công
tử và Bạch Công tử đều say mê nhan sắc
của cô Ba Trà (Hoa khôi Nam kỳ). Muốn thi
thố chứng tỏ anh hào, mỗi người cân
một kư đậu xanh, một kư đường
rồi dùng tiền làm củi đốt nấu chè.
Những giai thoại như đốt tiền làm đuốc,
đốt tiền nấu chè đă tồn tại song hành
với danh hiệu Công tử Bạc Liêu 6 - 7 thập niên
qua. Nó tồn tại để minh họa cho thói ăn
chơi quăng tiền qua cả sổ của Công
tử Bạc Liêu.
Đă hơn một trăm năm nay, trên vùng
đất đồng bằng sông Cửu long luôn luôn
tồn tại và phát triển một ḍng ca nhạc có
vị trí xứng đáng trong nền văn hoá của
đất nước. Đó là cổ nhạc hay c̣n
gọi là đờn ca tài tử. Từ cổ nhạc mà h́nh thành nghệ thuật cải lương
có sức hấp dẫn với công chúng cả nước.
Ngày nay, không một tác phẩm, tiết mục sân
khấu cải lương nào được h́nh thành
mà thiếu điểm chốt bằng giai điệu
vọng cổ mà tiền thân của nó là bản
Dạ cổ hoài lang.
Đàn
Ca Tài Tử tại
Bạc Liêu
Tác giả của bản Dạ cổ hoài lang là cố nhạc sĩ cổ nhạc nổi tiếng Cao Văn
Lầu (Sáu Lầu). Ông sinh ngày 22/12/1892 (nhằm ngày mùng
4/11 năm Nhâm Th́n), tại Long An. Sau đó, gia đ́nh
ông đă trôi dạt nhiều nơi và điểm cư
trú cuối cùng là Bạc Liêu là nơi đă h́nh thành
tài năng của nhạc sĩ Cao Văn Lầu. Người
hướng dẫn những bước đi đầu tiên
vào cổ nhạc của Cao Văn Lầu là nhạc sĩ
Hai Khị. Ông mất vào ngày 13/08/1976 tại thị xă
Bạc Liêu.
Tác phẩm Dạ cổ hoài lang của Cao Văn
Lầu (có nghĩa là đêm khuya nghe tiếng
trống nhớ chồng) ra đời vào năm 1919. Tác
giả muốn qua tâm sự của người phụ
nữ nhớ chồng để nói điều lớn
hơn. Đó là nỗi niềm của những người
dân trên vùng đất mới được khẩn
hoang trước biết bao những bất công của
xă hội và những đau khổ do chiến tranh gây
ra.
Cao Văn Lầu với tác phẩm Dạ cổ hoài
lang là một đóng góp có nhiều ảnh hưởng
đối với âm nhạc và nghệ thuật dân
tộc Việt Nam. Tỉnh Bạc Liêu đă trân
trọng xây dựng Nhà lưu niệm cố nhạc sĩ Cao
Văn Lầu. Bản Dạ cổ hoài lang gắn
liền với sự ra đời và phát triển
của nghệ thuật sân khấu cải lương,
mang đậm bản sắc dân tộc.
<Tiếp
theo>
|